15- Bài kệ 20 câu của vị Tổ sư Thiền tông đời thứ mười lăm, là Ngài Ca Na Đề Bà (Kanadeva):
Đời người là sự trả vay
Hôm nay xin được để xài cho thân
Dù cho vay được trọn phần
Cũng là vay mượn của trần thế gian.
Con nay đã hiểu rõ ràng
Những thứ vật lý là đàng chuyển luân
Nếu vay mượn được thì mừng
Những thứ nhân quả chưa từng ai cho.
Ai đâu có của mà cho
Tưởng rằng cầu lạy, Thần cho của mình
Nguyên tắc vay mượn của mình
Những thứ phước đức của mình trước kia.
Hôm nay mượn trước đem “vìa”
Mượn về xài trước, nợ kia phải tường
Tiếp sau mình phải bi thương
Vì là vay trả, không đường chạy đâu.
Ai mà tham mới đi cầu
Nhờ Thần giúp đỡ là đầu chuyển luân
Con hiểu nguyên lý rất mừng
Nhờ con biết được, chưa từng cầu chi.
Và bài kệ 32 câu:
Giải thoát là nói thế gian
Nếu nói giải thoát, không đàng về quê
Quê xưa chỉ một đường về
Không theo vật lý là quê của mình.
Thầy dạy con tự nhiên nhìn
Không dính không mắc, mình đừng dính chi
Thiền tông đặc biệt diệu kỳ
Không dính vật lý không gì theo ta.
Tu thiền đừng muốn về nhà
Thực hiện cho được, là xa nghiệp trần
Thanh tịnh vật lý rõ phân
Ai dính vật lý, đường Trần phải đi.
Dù cho thực hiện pháp gì
Là của vật lý, cái gì của ta
Thiền tông Đức Phật dạy ra
Không dính vật chất là ra luân hồi.
Tu Thiền mà đứng hay ngồi
Là tu vật lý không đời thoát thân
Muốn được giải thoát chỉ cần
Chỉ cần Thanh tịnh, không cần dụng công.
Tự nhiên vật lý xa dần
Những thứ vật lý, không cần phải xa
Vật lý là của Ta bà
Nếu tu dẹp bỏ là ta ngu khờ.
Thầy dạy con biết hiện giờ
Chỉ cần Thanh tịnh, vượt bờ tử sanh
Vào trong Bể tánh không sanh
Chính nơi Thanh tịnh, là “anh” Niết bàn.
Niết bàn không khổ không nan
Vì không vật lý, an nhàn thảnh thơi
Hôm nay con ngộ được rồi
Cám ơn Thầy dạy, hết rồi tử sanh.

