18- Bài kệ 12 câu của vị Tổ sư Thiền tông đời thứ mười tám, là Ngài Già Da Xá Đa (Gayasata):
Ngài liền trình bài kệ 12 câu như sau:
Ở đời tất cả bình thường
Tại ta tưởng tượng trùm khắp muôn phương
Nơi thờ phượng là linh lắm
Những Thầy nói vậy để kiếm “lương”.
Nơi vật lý là như vậy
Vay trả trả vay là lẽ bình thường
Nói như vậy họ bảo cương
Kính lạy Thần, Thánh để lên thiên đường.
Con rằng, không phải là thế
Việc làm mình chịu, không ai xót thương
Không gieo nghiệp là yên ổn
Tối ngày lạy lục, để bị đau xương.
Ngài liền trình bài kệ 40 câu như sau:
Theo Tổ học đạo Thiền Tông
Ý con Thanh tịnh không mong thứ gì
Tổ dạy khi đứng khi đi
Để tâm vật lý, tịnh y Niết bàn.
Hôm nay con biết rõ ràng
Cái tâm Thanh tịnh là đàng về quê
Ngày xưa Đức Phật nói về
Ai muốn giải thoát, dừng mê hồng trần.
Bao năm Tổ dạy trọn phần
Thiền tông Thanh tịnh, con cần phải ghi
Thiền tông con khi đứng đi
Tâm luôn Thanh tịnh, việc gì cũng xong.
Thiền tông không phải cầu mong
Chỉ cần Thanh tịnh, không mong thứ gì
Ngồi nằm, khi đứng hoặc đi
Không dính vật lý, có chi theo mình.
Tổ dạy, con thường lặng thinh
Sống với tánh Biết của mình mà thôi
Khi con trình biết chỗ “Thôi”
Tổ đã xác nhận, ngộ rồi Thiền tông.
Con nhìn cảnh vật núi sông
Tâm con không dính, vào trong thứ gì
Ở trong Thanh tịnh huyền vi
Những thứ trong ấy, không chi sánh bằng.
Con nay đã biết thường hằng
Tâm hằng thanh tịnh, như rằng Linh Sơn
Nhờ Thiền con đã đứng lên
Không dính vật lý, vượt lên luân hồi.
Tổ dạy con dùng chữ “Thôi”
Luân hồi sinh tử, hết rồi với con
Hiện tại tâm con không còn
Buồn, thương, giận, ghét, không còn thứ chi.
Thiền tông quả thật diệu kỳ
Khi tâm Thanh tịnh cái chi cũng lìa
Nhìn về Linh Thứu xưa kia
Đức Phật dạy Thiền để độ chúng sanh.
Thiền tông không phải giật dành
Không dính không mắc, tử sanh luân hồi
Đức Phật, dạy chỗ con “Thôi”
Nhờ vậy sanh tử, hết rồi với con.

