Ngày 29 tháng 5 năm 2022
– Dạ con xin phép hỏi câu số 9 ạ:
– Thưa Bác, Thượng tọa Thích Chân Tính nói:
– Đức Phật thành Đạo trong rừng, nên không có tiệm cắt tóc nào cắt tóc cho Đức Phật hết.
– Vậy Đức Phật cắt tóc như thế nào ạ?
Bác Nguyễn Nhân trả lời câu hỏi 9 của Trần Hoài Nam, ở TP. Thủ Đức, TP. HCM:
– Bởi vì con nên nhớ nè, ngày xưa, cái thành vua đó, ở ngoài thành là rừng đó, chớ hổng phải, ở trong thành là phố đó.
– Thì con sơ, con ra cái thành nội Huế đó con thấy hông, bây giờ nó, bác, mở rộng chớ ở trong đó, hồi xưa trong thành nội người ta sống ở trỏng đó, bên ngoài hổng được.
– Thì bây giờ đó, thì ông Phật đó thì cũng ra ngoài thành thôi, nhưng mà ra ngoài cái rừng nó cũng gần cái, cái thành nội, nhưng mà xung quanh đó nó có nhiều cái thị trấn. Nghen hông.
– Thì giữa cái, cái chỗ ổng ngồi, ổng ổng cất nhà ổng tu đó, chớ hổng phải ngồi, cất nhà tu đàng hoàng, cái rừng sát bên, cái thị trấn nó sát bên. Đi, xin lỗi tụi con đi khoảng chừng 5 phút, 3 phút thì tới rồi, thì tất cả hàng quán, cắt tóc gì nó cũng nằm sát bên thôi.
– Nhưng mà nói thật đó, ổng cắt tóc đó, không phải là ổng đi ra tiệm ổng cắt đâu, mà ông thợ cắt tóc đến nhà ổng cắt. Nghen hông. Chính mấy, mấy đệ tử ổng gởi đó: Bữa nay Như Lai cắt tóc đó, cạo đầu đó, mấy ông tới! Thì mấy ông kia, mấy ổng cắt tóc với nhau, xách giỏ đi chớ làm sao!
– Người ta không hiểu cái tổ chức của cái Thế giới này, bây giờ, Trái Đất mình 7 tỷ rưỡi người, phải hông, 8 tỷ. Mà cái thời Đức Phật chỉ có 700 triệu người thôi, con suy nghĩ sao: Rừng bao nhiêu? Rồi dân cư là bao nhiêu? Mà ngày xưa đâu có vô thành phố, thị trấn là cao nhất. Thời Đức Phật, gọi là thị trấn cao nhất, hoặc là thành nội, thành nội của Hoàng triều thôi, chừ, nó không có tỉnh, rồi nó nó không có cái cái Hạt đi nữa, mà nó có thị trấn và cái Đền vua thôi, nó có 2 cái món này thôi, nó 2 cái danh từ này thôi. Chớ hổng phải thành phố, rồi tỉnh, rồi quận, rồi huyện như mình bây giờ. Thị trấn và, và nhà ở lẻ tẻ thôi. Nghen hông. Là thị trấn là nó có cái chợ. Thì ổng phải cất nhà gần cái thị trấn ổng ở. Để chi? Để vợ ổng đi mua, mua thức ăn về nấu cơm cho ổng ăn. Ổng giả tu mà!
– Thành, thành ra bây giờ người ta tưởng đâu ổng ngồi ổng vô tu thật, hổng phải đâu. Ổng có tu, ổng ngồi, nhưng mà ổng, ổng giả, ai tới đó, thí dụ con thấy ổng đó, thì ổng lại ổng làm bộ ngồi tu! Giống như cội, ngồi gốc Bồ Đề đó, nghen hông, thấy, thấy cái xe, thấy khách tới cái ổng chui vô gốc Bồ Đề ổng ngồi, ổng đi thì thôi, con đi thì thôi chớ hổng lẽ ngồi làm cái gì!
– Đã người ta thành Phật rồi, mà xuống đây giả tu để lập Đạo thôi. Kêu bằng, kêu bằng lợi dụng cái tín ngưỡng để mà ổng lập Đạo thôi. Chính trong kinh đã nói rồi: Ta đã thành Phật từ nhiều đời trước rồi, xuống đây Ta giả tu thôi, chớ đâu có phải là tu thật!
– Mà cái giả tu này đó, mấy ông, mấy ông sau này cắt bỏ đi! Mà thành Phật nhiều đời trước thì có. Mà cái giả tu thì dẹp! Rồi cất nhà thì bỏ, rồi nó tưởng đâu ra rừng! Trời ơi, một Thái tử mà ra rừng ngồi tu? Con suy nghĩ đi, con mà có thằng con, chỉ khá thôi, có đứa con nó đi tu, con có thể con cho nó đi ăn xin hông? Hổng có đâu. Nghen hông.
– Nhưng mà nó đi tu, nó hỏi, nó hỏi đó. Bây giờ thí dụ, con có một đứa con đi tu, hỏi chớ: Con tu được cái gì?
– Thì nó nói mới thật, ông Thích Ca ổng nói thật, nói: Con nói thật là con Phật ở trên cõi Đâu Suất giờ xuống đây giả tu để lập Đạo, thôi Phụ vương cho con đi tu, rồi vợ con lo cho con!
– Ừ, được, mầy được! Vậy được, chớ còn mầy mà tu mà, tu mà lang thang tao hổng có cho nghen!
– Nói dạ đàng hoàng!
– Giữa Cha Con và Vợ Chồng, đều có hợp đồng để tu, nói cho con biết vậy đó. Mà cái chuyện này, mấy ông này không chịu dám để vô. Để, để vô là sao? Để vô là không ai tu! Thì không có, không có, không có bịa chuyện được! Vì thế mà phải nói hiển linh đủ chuyện, để làm chi?
– Con suy nghĩ coi, để làm cái gì?
– Chú hổng nói. Thì tự con biết!
– Rồi. Con hỏi tiếp đi.

